Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
3963 Số bài - 20%
 
Fullmoon (3963)
3110 Số bài - 16%
 
Butchi (3110)
2007 Số bài - 10%
 
Mizu_Lucifer (2007)
1867 Số bài - 9%
 
Afuro (1867)
1753 Số bài - 9%
 
Con Cáo (1753)
1687 Số bài - 8%
 
Ocean Eyes (1687)
1645 Số bài - 8%
 
Tiểu Yến (1645)
1368 Số bài - 7%
 
Kam-tan (1368)
1310 Số bài - 7%
 
Anita (1310)
1301 Số bài - 7%
 
Okomi Eba (1301)

Các bài gửi mới nhấtNgười gửi cuối

[Fiction] Lời hứa ngày ấyXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả

avatar
Butchi
Hiện:
Chủ trại gà
 Chủ trại gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3110
$C8 $C8 : 3279
Điểm cảm ơn Điểm cảm ơn : 265
Ngày sinh Ngày sinh : 07/07/1996
Lover Lover : Tiểu Yến
Bài gửiTiêu đề: [Fiction] Lời hứa ngày ấy Sun Jun 17, 2012 4:15 pm
Tittle: Lời hứa ngày ấy ~

Dislamer: ko thuộc doll nhà mình
Status: Complete
Category: Romance~
Summary: Không có
Warning: truyện hoàn toàn chế

Note: Trong ngoặc nhọn ( < ) là tiếng động nhé!
Vì là short fic nên phần còn lại khá ít, mai tớ up

Author: *cộc cộc* Bút Chì desu~

Rating
: 10+ :”>




Chữ ký của Butchi

Tài sản của Butchi

Tài sản
Tài sản:


avatar
Butchi
Hiện:
Chủ trại gà
 Chủ trại gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3110
$C8 $C8 : 3279
Điểm cảm ơn Điểm cảm ơn : 265
Ngày sinh Ngày sinh : 07/07/1996
Lover Lover : Tiểu Yến
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Lời hứa ngày ấy Sun Jun 17, 2012 4:16 pm
Chap 1: rời khỏi ....

_Nếu sau này anh dọn đi xa, em có còn nhớ đến anh không? – chàng trai cất tiếng nói dịu dàng đượm buồn.

Trong đêm mùa đông tuyết trắng phủ đầy, cái lạnh vẫn bao lấy cậu và từng hạt bông tuyết vẫn cứ rơi đều rơi đều xuống nền đất vốn phủ đầy tuyết trắng trên con đường hoa anh đào. Câu nói thoáng qua những chiếc bóng chảy dài dưới nền đất, vượt qua những ngọn gió lạnh và đến tai cô. Cô dịu dàng trả lời anh cũng với cái giọng buồn bã:

_Nhớ…em sẽ nhớ anh lắm chứ ~

Rồi 2 người vẫn cứ đi dưới bầu trời tuyết trên con đường trở về nhà. Không ai nói gì nữa cả.
Lòng cô khẽ nhói đau vì biết tin ngày mai anh đã lên đường rời xa quê nhà, anh và cô không còn gặp lại nhau nữa, không còn những lần chạm mắt nhau và nắm tay nhau đi trên con đường hoa anh đào rơi lác đác. Những đám mây rồi cũng sẽ trôi đi, những mùa mưa rồi cũng sẽ tan biến cũng như anh có thể sẽ không trở về bên cô nữa.

Ngày mai anh và gia đình anh sẽ chuyển qua một tiểu bang ở Mỹ sinh sống, rời xa nước nhật với những ngôi chùa cổ kính mái cong veo. Xa anh rồi chắc cô sẽ buồn lắm nhưng biết làm sao hơn vì anh cũng phải có một khoảng trời riêng của mình. Hai người rồi cũng sẽ phải đi trên hai con đường khác nhau, cô vẫn cứ đi làm và anh vẫn cứ lo việc của anh. Ngày sau gặp lại giữa hai người chắc chỉ còn những dòng ký ức xưa cũ, nếu đi lướt qua nhau có thể sẽ chỉ nhìn nhau gật đầu chào một tiếng rồi thôi. Thời gian sẽ vẫn cứ thế, vô tình trôi qua những tháng ngày lạnh lẽo. Cuộc sống không có anh chắc sẽ làm cô cảm thấy càng vô vị hơn nữa.

_Em hãy chờ anh nhé, anh hứa sau 3 năm nữa. Khi anh đã lo xong chuyện gia đình nhất định anh sẽ trở về nơi này, trở về bên em !!! – anh nắm lấy tay cô.

Cô nhìn anh rồi cười một nụ cười buồn, thoáng trong đó có xen lẫn một chút kinh ngạc. Cô vòng tay ôm nhẹ lấy anh, mùa đông càng lạnh càng khiến cô cảm thấy ấm áp trong vòng tay rộng lớn của anh. Rồi anh thả cô ra, lấy từ trong cái túi vai chéo một con búp bê nhỏ. Trông vóc dáng của nó là một cậu bé, mặc quần jean xanh, áo sơ mi trắng, tóc được chải chuốc cẩn thận và cầm một cuốn sách nhỏ. Trông nó giống y như anh. Rồi anh nắm lấy tay cô, trao cho cô con búp bê ấy và nói:

_Đây là món quà anh tặng em, hãy nhớ mãi lời hứa ngày hôm nay và mong em tin rằng anh nhất định sẽ trở về - anh nhìn cô với một đôi mắt mạnh mẽ, chân thành.

Trong đôi mắt ấy ẩn chứa bao yêu thương ngọt ngào, dịu dàng và ấm áp của anh. Điều mà một con người ngạo mạn như anh chắc không khi nào bộc lộ.
Anh vốn thông minh giỏi giang, nhà thì giàu có lại rất được mến mộ, vốn ngày xưa khi còn đi học anh vẫn thường được cái bạn nữ trong lớp gọi là hoàng tử. Có lẽ vì thế mà anh rất kiêu ngạo và chẳng xem ai ra gì. Nhưng rồi anh đã gặp cô, người có thể khuyên can hay ngăn cản, phản đối việc anh làm. Tuyệt nhiên anh vẫn không cách nào chống cự. Phần cô, cô cũng là một trong những bạn nữ đáng yêu, xinh đẹp, lại rất có tài và nhất là cô có một đôi mắt trong suốt có thể nhìn thấu mọi sự việc. Vì rất xinh đẹp nên có nhiều anh chàng vẫn cứ theo đuôi cô mãi. Tuy nhiên cô chẳng chịu anh nào, có lẽ vì các anh chàng ấy quá hống hách lại như những chú ruồi quấy rối khiến cô mệt mỏi và chán chường.
Thế rồi trong một lần tình cờ cô gặp anh trên đường, anh đang chỉ trích một tên “đàn em” của mình về việc trực nhật trong lớp. Cô bước đến, nhìn thẳng vào mắt anh bằng một ánh mắt sắt như dao và một vẻ đẹp rạng ngời khiến anh không cách nào nhúc nhích. Cô hỏi:

_Cậu không trực nhật hôm nay, đã nhờ cậu bạn này trực giúp mà sao còn phách lối thế?

Anh cứng họng hết một phút mới trả lời được câu hỏi của cô:

_Ừ, tôi nhờ bạn của mình trực giúp, cậu ấy làm không tốt, tôi chỉ góp ý thôi, liên quan gì đến cô?!!!

_Cậu làm cậu ấy rụt cả cổ xuống mà nói chỉ góp ý à, không hơi đâu nói với cậu, ngày mai tôi sẽ báo giáo viên chủ nhiệm việc cậu đổi người làm trực nhật mà không xin phép trước – rồi cô xoay người bước đi, không nhìn anh những một lần.

Anh nói với theo:

_Tôi là học sinh giỏi nhất khối, có trách móc thì giáo viên cũng chẳng trách tôi vì cái chuyện nhỏ ấy đâu, cô lo cho bản thân đi còn hơn !!!

Đó là câu chuyện từ hồi học cấp 3. Thế rồi chẳng biết từ lúc nào, cô và anh dần cảm thấy thích nhau hơn. Cho đến một ngày anh thổ lộ rằng anh rất thích cô, thì cũng là ngày anh phải dọn đi rồi. Năm nay Anh và cô đã học năm cuối đại học, chỉ còn một chút nữa thôi thì hai người có thể ra ngoài xã hội để làm việc. Anh học ngành y, cô học ngành kinh tế. Chẳng liên quan gì nhau nhưng anh và cô vẫn thường hay gặp nhau vào giờ tan học. Có thể là vì trường đại học y chỉ nằm cách trường đại học kinh tế mấy con phố chăng?


------------End chap 1------------


Chữ ký của Butchi

Tài sản của Butchi

Tài sản
Tài sản:


avatar
Butchi
Hiện:
Chủ trại gà
 Chủ trại gà
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3110
$C8 $C8 : 3279
Điểm cảm ơn Điểm cảm ơn : 265
Ngày sinh Ngày sinh : 07/07/1996
Lover Lover : Tiểu Yến
Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Lời hứa ngày ấy Sun Jun 17, 2012 4:17 pm
Chap 2: trở về ....

Thế rồi chẳng biết từ bao giờ mà hai người ngày càng thân nhau hơn và cảm thấy thích nhau hơn. Thậm chí có lúc cô phải nhắn tin cho anh, nói về những chuyện bâng quơ như mây trời, thời tiết và có lúc anh phải viết những lá thư tay lén bỏ vào hòm thư nhà cô mỗi ngày. Mặc dù trong thư anh chỉ viết những chuyện như nhật ký, anh đi đâu hôm nay, về nhà ăn cơm lúc mấy giờ, trên đường tình cờ gặp con chó mặt bự,…
Chỉ là những dòng tin nhắn thường gặp ở mỗi đứa trẻ cấp 2, thế nhưng đó lại là điều anh và cô làm mỗi ngày cho đối phương.

Ngày hôm sau anh lên đường ra nước ngoài. Cô tiễn anh đến tận cổng, nắm lấy bàn tay to lớn ấm áp của anh cô không nói lời nào. Anh đang mặc một chiếc áo vest đen cùng sơ mi trắng, nom trông dáng anh rất thành đạt. Còn cô mặc một chiếc váy trắng cùng áo thun hồng có hình một con búp bê. Hai người chỉ nhìn nhau mà không nói gì sau một hồi.

“Đã đến giờ máy bay cất cánh, mời quý khách nhanh chóng lên máy bay theo hướng dẫn của nhân viên”

Tiếng loa vang lên một cách máy móc. Anh nhìn cô rồi nói:

_Vậy…chào em nha.

_Sẽ còn gặp lại nhau chứ ? – cô hỏi với theo bóng anh đang đi khuất dần sau những cánh cửa kính trong suốt.

_Sẽ còn gặp lại nhau, anh hứa ! – anh mỉm cười hiền từ, đáp.

Thế rồi anh đi mất, bóng dáng anh cũng dần xa xăm trong tâm trí.

Bốn năm sau cô đã tốt nghiệp và mở một công ty chuyên kinh doanh loại hình búp bê mà trẻ con rất yêu thích – Barbie. Những con búp bê do công ty cô làm ra đều có in ấn một dấu hiệu rất nhỏ mà chẳng ai để ý đến. Thường vị trí đó nằm đằng sau lớp tóc của barbie, trên phần đầu của nó. Với kỹ thuật in ấn tiên tiến, hai chữ cái được khắc lên đó là N.Y
N trong N.Y là Namida, còn có nghĩa là nước mắt, tên của cô. Còn Y là Yakusoku, có nghĩa là lời hứa, tên của anh. Nhưng nhìn vào người ta chỉ đơn giản nghĩ N.Y là từ viết tắt của một thành phố nổi tiếng ở Mỹ với cái tên New York. Đâu ai ngờ rằng nó còn một ý nghĩa khác.
Con búp bê ngày trước anh tặng cô giờ đây được đặt trong một chiếc hộp bằng kính trong suốt, nằm bệ vệ trên bàn làm việc giám đốc, cũng tức là bàn làm việc của cô. Đã bốn năm, chẳng thư từ, email hay liên hệ gì cả. Một cô nhóc 7 tuổi cũng biết lời hứa ngày nào chắc giờ cũng đã trở nên viễn vông. Chị cô giờ đây có một cháu gái 7 tuổi, mẹ cô cũng bắt đầu có nhiều nếp nhăn hơn, tuy nhiên cô vẫn chưa lấy chồng. Tính thêm cả năm nay thì cô cũng 27 tuổi rồi. Già quá nên mốc meo rồi chăng? – cô thầm nghĩ và mỉm cười.

Trông cô vẫn còn đẹp và tươi trẻ lắm, chẳng ai nghĩ cô đã già cả đâu. Nhiều người bạn hồi đại học vẫn thường nói với cô thế trong những buổi họp mặt định kỳ. Mà cô chẳng tin đâu, cô nói mình đã già đến mốc meo lên rồi và cô chỉ cười cho qua chuyện.

Ngày hôm nay cô cũng đi ngang sân bay, đã bốn năm rồi ngày nào cô cũng đi ngang nơi này. Chỉ là để ngắm nhìn cảnh vật đang dần thay đổi mà thôi. Cô vẫn cứ đi qua nơi này mãi, từ lúc còn chạy xe đạp cho đến khi có xe hơi, rồi có tài xế riêng. Mỗi ngày đi qua, hình bóng anh chẳng thấy, chỉ còn vương vấn lại đây những mảnh lá vàng rơi xuống đường héo úa và những cánh hoa rẻ quạt bay phất lên trong khung trời gió lộng. Ngẩn đầu lên nhìn trời, những chiếc máy bay to sừng sững, chẳng biết một trong những cái máy to sừng sững đó có chuyến bay của anh không nhỉ?

_Bác để con đi bộ một lát ạ, có gì con sẽ gọi điện thoại nhờ bác đến đón – cô mỉm cười nói với ông quản gia già ngồi ở băng ghế trước.

Ông khẽ gật đầu rồi quay ra mở cửa chiếc xe cho cô. Cô bước xuống mà sắc đẹp của cô toả ra lung linh. Rồi cô tiến vào một công viên nho nhỏ ở gần sân bay. Nơi này thường hay có những cánh rẻ quạt bị gió thổi tạt qua lắm. Thoáng trông đằng xa xa có một bậc tam cấp dẫn đến một hồ phun nước. Nghe nói nếu thả một đồng tiền xuống thì sẽ tiên nước sẽ thực hiện một điều ước về tình duyên cho bạn. Trên mặt hồ nước còn có những cánh hoa anh đào trôi lềnh bềnh, càng làm tăng thêm độ lãng mạn của hồ nước. Cô cứ tin thật bèn lấy một đồng tiền ra. Vừa định thả nó xuống thì...có một bàn tay với cái mùi hương lavender quen thuộc nắm lấy tay cô. Bàn tay to lớn và ấm áp cầm gọn cả bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô.

_Nếu thà tin những chuyện mê tín thì em hãy nhớ về lời hứa ngày ấy của chúng ta còn hơn – giọng anh vang lên.

Cô xoay người lại, mái tóc hơi cong cong những lọn xoăn nhẹ của cô lướt qua tay anh. Đôi mắt long lanh to tròn của cô vẫn như ngày nào, vẫn mở to nhìn anh một cách ngây thơ và tin tưởng. Rồi cũng động tác đó, anh lấy từ trong vali ra một con búp bê còn lại, mặc váy trắng và áo thun hồng, tóc lọn xoăn nhẹ mà nâu chocolate dịu dàng, một con búp bê nữ.

_Tên của nó là Namida, cùng một cặp với Yakusoku bốn năm trước anh tặng em đấy. Trông này, nó mập giống em không? – anh mỉm cười khiêu khích.

Cô ôm chầm lấy anh, vòng tay qua lưng và siết anh thật chặt. Anh chẳng kịp hiểu gì thì đã bị khoá kẹt cứng trong vòng tay cô rồi. Cô nhận ra anh rồi, khuôn mặt rất đẹp mà cũng đầy khí chất công tử bột ấy của anh không lẫn với ai được. Anh đã trở về đúng như lời hứa, lời hứa này ấy mà anh đã hứa với cô.

Tình cờ làm sao, chính đôi búp bê này lại là sợi chỉ đỏ, nối kết và hàn gắn lời hứa vốn đang dần bị mài mòn theo năm tháng này trở về bên nhau. Bởi vậy sau này anh và cô gọi nó là dòng Je t’aime. Bắt đầu sản xuất theo yêu cầu của khách hàng và những bạn trẻ trong ngày tình nhân.

Và sau đó vài năm, khi cô và anh đã kết hôn rồi cùng sống hạnh phúc thì cô bỗng chợt nhận ra…

Lời hứa ngày ấy chính là sợi chỉ đỏ nối kết anh và cô của hôm nay.

------------The End---------------


Chữ ký của Butchi

Tài sản của Butchi

Tài sản
Tài sản:


Sponsored content
Hiện:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Lời hứa ngày ấy



Chữ ký của Sponsored content

Tài sản của Sponsored content

[Fiction] Lời hứa ngày ấyXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm a/A trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: 

Fanwork

 :: 

Write / Translation

 :: 

Fiction

-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog